[Dịch] Thiên Mệnh Phản Phái? Vậy Ta Là Khí Vận Chi Tử Thì Tính Là Gì?

/

Chương 86: Vương hạ đệ tứ hộ vệ – Bạch Linh

Chương 86: Vương hạ đệ tứ hộ vệ – Bạch Linh

[Dịch] Thiên Mệnh Phản Phái? Vậy Ta Là Khí Vận Chi Tử Thì Tính Là Gì?

Nhân Gian Tối Đắc Ý 1

8.718 chữ

24-05-2026

Giữa đại sa mạc hoang vu không một bóng người.

Từ xa, một tòa cổ thành hùng vĩ với khí thế ngất trời ẩn hiện trong tầm mắt. Tường thành cao vút, trên đó có những chiến binh Xà Nhân tộc đầu người mình rắn đang nghiêm ngặt canh gác.

Cỗ xe lớn dừng lại bên ngoài cổng thành.

Các cô nương diện những chiếc váy hoa đủ kiểu dáng ùa ra khỏi xe. Sắc mặt họ đã hồng hào hơn trước, ánh mắt cũng không còn vẻ chết lặng như thuở nào. Hiển nhiên, cuộc sống mấy ngày nay của các nàng quả thực khá sung túc.

“Đã tập trung đủ cả chưa? Kiểm kê quân số đi.”

Diệp Thục chắp tay sau lưng, ra lệnh cho Băng Huyền Tử điểm danh.

“Một... hai... ba...”

Trong lúc điểm danh, Tiểu Thanh Li cứ trừng mắt nhìn chằm chằm vào kẻ đầu sỏ khiến nàng không được ăn màn thầu. Nàng nhe hai chiếc răng nanh rắn nhỏ xíu, miệng phì phì dọa nạt, chỉ hận không thể nhào tới cắn cho hắn một miếng thật đau mới hả dạ.

“Ngươi nhìn cái gì? Muốn nếm mùi roi da có phải không?” Diệp Thục liếc nàng một cái, giọng nói lạnh lẽo.

“Không... không có, chỉ là ta thấy viên trưởng quá đỗi anh tuấn, nên không nhịn được muốn nhìn thêm vài lần thôi, hì hì...” Thấy hắn nhìn qua, Tiểu Thanh Li vội vàng thu lại răng nanh, lật mặt nhanh như lật sách. Nàng bày ra vẻ mặt của một tên tay sai nịnh bợ, cười hì hì lấy lòng.

Phụt!

Nhìn dáng vẻ lật mặt nhanh như chớp cùng nụ cười nịnh nọt đầy vẻ lấy lòng kia của nàng, Diệp Thục suýt chút nữa đã bật cười thành tiếng.

Không, không được.

Lúc này thân phận của hắn là đoàn trưởng gánh xiếc, phải nghiêm túc, phải tà ác, là một kẻ phản diện thứ thiệt, tuyệt đối không thể cười.

Nhịn! Phải cố nhịn!

Nhưng chuyện buồn cười đến mức này thì nhịn làm sao nổi? Diệp Thục đành căng cứng da mặt, gượng gạo quay lưng đi chỗ khác.

Ở bên cạnh, Thanh Diên đã sớm toét miệng cười tươi rói, nét mặt hớn hở. Ngay cả Băng Huyền Tử đang điểm danh cũng không kìm được mà khẽ nhếch khóe môi.

Tiểu cô nương này quả thật đáng yêu lạ thường.

Điểm danh xong xuôi, Băng Huyền Tử bước đến bên cạnh Diệp Thục, đứng nghiêm trang, giơ tay chào: “Báo cáo viên trưởng, đã kiểm kê xong quân số. Sĩ số hai mươi ba người, có mặt đủ hai mươi ba người.”

Diệp Thục gật đầu, vẫy vẫy tay.

“Đi thôi.”

Mọi người lập tức lác đác bước theo.

Vừa đến cổng thành, hai hàng chiến binh Xà Nhân tộc đồng loạt giơ ngang trường mâu, chặn đứng đường đi.

“Đứng lại! Các ngươi đến đây làm gì?”

Diệp Thục thong thả lấy từ trong ngực ra một tấm lệnh bài, đưa tới.

Đây là thứ hắn lục soát được trên người Bùi Dũng, nghe nói là tín vật mà Vương hạ đệ tứ hộ vệ của Xà Nhân tộc - Bạch Linh đã để lại khi ủy thác công việc cho gã.

Quả nhiên, tên lính Xà Nhân tộc cầm đầu vừa nhận lấy tín vật liền cẩn thận xem xét một phen. Gã đánh giá Diệp Thục từ trên xuống dưới, ánh mắt lướt qua các cô nương phía sau hắn, dừng lại một lát trên những chiếc vảy nhỏ li ti ở phần cổ trần của các nàng. Xác nhận xong xuôi, gã mới vẫy tay gọi một tên hộ vệ Xà Nhân tộc trẻ tuổi tới.

“Là người do Bạch Linh đại nhân mời đến biểu diễn, ngươi hãy dẫn bọn họ đi gặp ngài ấy đi.”

Dặn dò xong, gã lại quay sang nhìn Diệp Thục, lạnh lùng cảnh cáo.

“Đừng có đi lung tung, nếu không hậu quả tự gánh lấy.”

“Hiểu, hiểu, tiểu nhân đều hiểu rõ quy củ mà.”

Diệp Thục lập tức khom lưng cúi đầu, cười nịnh nọt, “Tiểu nhân nhất định sẽ không gây phiền phức cho đại nhân đâu.”

Thế nhưng, ngay khi vừa đứng thẳng người và quay mặt về phía các cô nương, nụ cười trên môi hắn lập tức tắt ngấm, thay vào đó là vẻ mặt âm lãnh đáng sợ. “Tất cả ngoan ngoãn một chút cho ta! Nếu kẻ nào dám chọc giận các vị đại nhân, thì đừng trách ta không khách khí!”

Các cô nương sợ tới mức gương mặt xinh xắn tái nhợt, vội vàng rảo bước bám theo.

Ngay cả Tiểu Thanh Li cũng hoảng sợ rụt cổ lại, trốn tịt ra sau lưng Thanh Diên, lí nhí nói: “Diên tỷ tỷ, viên trưởng thật đáng sợ.”Thanh Diên không nói gì, chỉ vỗ nhẹ tay nàng.

Băng Huyền Tử đứng một bên cũng không khỏi tặc lưỡi.

Thằng nhóc này đóng vai kẻ ác quả thực rất ra dáng, gặp kẻ mạnh thì khúm núm như chó săn, đối với người nhà lại hung hãn như sói dữ.

Lão cực kỳ nghi ngờ tên này không phải đang diễn.

Cả đoàn người đi theo hộ vệ tiến vào thánh thành rộng lớn. Dọc đường, không ít Xà Nhân hiếu kỳ đánh giá đám "thân thích xa" mọc hai chân, cùng với những "thân thích gần" đang khoác trên mình y phục lộng lẫy.

Bán xà nhân không chỉ hiếm thấy trong mắt nhân loại.

Mà đối với Xà Nhân tộc cũng ít gặp không kém.

Chỉ khác với nhân tộc ở chỗ, có lẽ vì cùng chung cảnh ngộ không được ai ưa thích, nên thái độ của Xà Nhân tộc đối với bán xà nhân ôn hòa hơn nhiều, ít nhất là không có sự kỳ thị ăn sâu vào tận xương tủy.

Bọn họ đang đánh giá Diệp Thục.

Diệp Thục cũng âm thầm quan sát lại bọn họ.

Chỉ có thể nói là càng nhìn càng câm nín. Quả không hổ là thánh thành của Xà Nhân tộc, nơi được xưng tụng là thánh địa của Xà Nhân. Vừa rồi hắn để ý thấy, đến cả một con chó chạy ngang qua cũng có thực lực Luyện Khí cửu tầng.

Tên hộ vệ dẫn đường cho bọn họ là trúc cơ hậu kỳ.

Còn gã tiểu đầu mục lúc nãy đã là Kim Đan tiền kỳ.

Cách đó không xa là một quần thể cung điện khổng lồ, bốn góc sừng sững bốn tòa đại điện, trên đỉnh mỗi điện lại khắc những huy hiệu khác nhau. Bốn tòa cung điện rộng lớn này cùng nhau chầu về vương cung đồ sộ nhất nằm ở vị trí trung tâm.

Diệp Thục vừa đi vừa âm thầm ghi nhớ đường sá.

Điều này cực kỳ quan trọng cho kế hoạch bỏ trốn sau này.

Chỉ tính riêng đoạn đường từ cổng thành đến cung điện của Vương Hạ Tứ Hộ Vệ, Diệp Thục đã nhìn thấy không dưới mấy chục Xà Nhân đạt cảnh giới Kim Đan, mà đây mới chỉ là lực lượng hắn cưỡi ngựa xem hoa nhìn lướt qua.

Hắn không mảy may nghi ngờ, một khi ý đồ của mình bại lộ, bản thân chắc chắn sẽ bị băm vằm thành trăm mảnh.

Chẳng mấy chốc, cả đoàn đã đến trước một tòa thiên điện.

Người ra đón tiếp bọn họ chính là Bạch Linh - một trong Vương Hạ Tứ Hộ Vệ.

Nàng là một Xà Nhân khoác tuyết bào, vảy trên người trắng tinh như tuyết, ngay cả mái tóc và lông mày cũng mang một sắc trắng muốt. Mày ngài mắt phượng, eo thon dáng ngọc, thế nhưng y phục lại ăn mặc cực kỳ kín đáo, chỉ để lộ ra khuôn mặt mỹ lệ đến mức quá đáng kia.

Điều đáng tiếc duy nhất là, đến cả khí chất của nàng cũng lạnh lẽo y như tuyết.

Còn về phần tu vi...

Rất tiếc, hoàn toàn không thể nhìn thấu.

“Bạch Linh đại nhân, đây chính là gánh xiếc mà ngài đã mời đến.” Tên hộ vệ Xà Nhân dẫn đầu cung kính bẩm báo.

Bạch Linh khẽ nhấc mí mắt, ánh nhìn lướt qua đám người, hơi khựng lại trên người Băng Huyền Tử và Diệp Thục trong một cái chớp mắt.

“Chỉ có những người này thôi sao?”

“Hả...?”

Diệp Thục vẫn còn đang ngẩn tò te, chợt giật mình nhận ra nàng đang nói chuyện với mình. Hắn vội vàng tiến lên một bước, định giơ tay ra bắt để lấy lòng, nhưng lại tự thấy thân phận thấp hèn nên đành vung tay áo, chắp tay cúi gập người chín mươi độ, cười nịnh nọt: “Đây đều là những vũ công xuất sắc nhất của gánh xiếc chúng tiểu nhân, đại nhân xem có vừa mắt không ạ?”

“Vũ công xuất sắc nhất ư?”

Bạch Linh khẽ cười nhạt: “Gánh xiếc của ngươi tổng cộng chỉ có bấy nhiêu người, tất cả đều ở đây cả rồi chứ gì?”

“Vâng, vâng...”

Bị vạch trần, Diệp Thục lập tức xấu hổ lau mồ hôi trên trán, cười khan: “Đại nhân minh giám, gánh xiếc của chúng tiểu nhân làm ăn nhỏ lẻ, quả thực chỉ có ngần này người thôi.”

Bạch Linh cũng không quá làm khó bọn họ. Nói cho cùng thì đây cũng là gánh xiếc do chính nàng tìm đến, có gì đâu mà phải bắt bẻ?

Nàng vẫy tay gọi một tỳ nữ tới.

“Cứ đi theo nàng ấy, nàng ấy sẽ sắp xếp chỗ ở cho các ngươi. Hai tháng tới hãy lo mà tập luyện cho tử tế. Đến lúc đó, tất cả các nhân vật lớn của Xà Nhân tộc đều sẽ góp mặt, bao gồm cả nữ vương cũng sẽ đích thân giá lâm, cho nên tuyệt đối không được phép xảy ra bất kỳ sai sót nào, hiểu chưa?”"Tiểu nhân hiểu, tiểu nhân hiểu."

Diệp Thục gật đầu lia lịa, tay không ngừng lau mồ hôi trên trán.

"Được rồi, dẫn bọn họ lui xuống đi." Bạch Linh phẩy tay, vẻ mặt thiếu đi vài phần hứng thú. Nàng xoay người bước vào đại điện trống trải, miệng khẽ ngâm nga:

"Điện vắng tuyết lạnh lùng, từng theo gót một người.

Nào phải ta phong kiếm, cớ sao ý chưa bình."

Đây là ý gì?

Tự dưng ngâm thơ làm gì? Lẽ nào nàng ta muốn thành tôn?

Chưa để Diệp Thục kịp phản ứng, thị nữ đã vẫy tay gọi bọn họ: "Chư vị, mời đi theo ta."

Khi mọi người đi đến thiên điện, thị nữ bèn cáo lui.

Diệp Thục bảo các nàng đi chọn phòng trước, còn mình thì ở lại, huých cùi chỏ vào vai Băng Huyền Tử, tò mò hỏi: "Này, rốt cuộc làm sao lão có thể trốn thoát trong khi tu vi đã bị Mỹ Đỗ Toa phong ấn vậy? Cho dù nàng ta cũng trọng thương, nhưng bọn Vương Hạ Hộ Vệ khác đâu đến mức không bắt nổi một tu sĩ kim đan như lão chứ?"

Nhắc đến vấn đề này, Băng Huyền Tử chợt trầm mặc một cách hiếm thấy.

Một lát sau, lão mới cất giọng xa xăm:

"Đó lại là một câu chuyện không thể nói ra rồi."

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!